Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010

Cách gửi bài cho blog

Bà con mình ơi,
Tớ tranh thủ hướng dẫn vài dòng bày bà con mình viết bài cho blog của khoá nhé:
1. Vào trang blogspot.com
2. Gõ "Đăng nhập" (Ở góc phải phía trên), nếu đang vào mail thì chỉ cần bấm vào chữ đăng nhập là vào được. Dùng tài khoản dhspqn@gmail.com (gõ dhspqn) và gõ password chung là vào được. Với những bạn đã được cấp quyền quản trị như Ngô Võ Lê, Trang... thì dùng tài khoản gmail của cá nhân đăng nhập là có thể viết bài.
3. Gửi bài: Bấm vào chữ "Bài đăng mới" ở thanh công cụ màu xanh sẽ gửi được bài. Nếu gửi từ file Word sẽ gặp tình trạng báo lỗi ,chỉ cần theo dõi báo lỗi (màu đỏ) chỗ nào thì xoá mã lỗi đó là đăng được bài.
4. Cách gõ bài, gửi ảnh tương tự như Word nên không hướng dẫn, có thắc mắc gì thì cứ nhắn lại Nam nhé!

Chúc bà con mình nhiệt tình, đủ rảnh để đóng góp nhiều cho blog của lớp

Thứ Năm, 26 tháng 8, 2010

Vĩnh biệt thầy Bùi Văn Lợi!

Tối nay, nhân đọc blog của thầy Hà Tùng Sơn, nhận được hung tin thầy Bùi Văn Lợi đã từ trần tại Hà Nội ngày 24.8.2010, sau một thời gian bệnh nặng. Những sinh viên khoá IX còn nhớ nhiều kỷ niệm với thầy. Trong giờ phút này, không biết nói gì hơn, xin được chuyển bài viết của thầy Hà  Tùng Sơn về blog, như một sự tưởng nhớ của toàn thể sinh viên khoá IX với Thầy.


Nhớ Bùi Lợi

Sáng nay lên trường, vừa mở cửa phòng thì Ngô Quang Hiển đang có chuyến công tác ở HN điện thoại báo Bùi Lợi đã mất chiều ngày hôm qua  tại BV Bạch Mai Hà Nội. Thi  thể đang quàn ở HN để đợi ngày đưa về an táng tại quê Lợi nơi Quỳnh Lưu Nghệ An. Nhận hung tin về người bạn người đồng nghiệp có hàng chục năm dạy với nhau ở khoa Văn ĐHQN mình cứ thảng thốt cả buổi sáng. Là bạn đồng môn ở KV ĐHV, Lợi học K15 mình K16,  bọn mình là lứa GV ban đầu cùng về dạy KV trường QNU. Lợi dạy văn học VN hiện đại, mình ở tổ nước ngoài.
Nhớ hồi mới về khoa, có hôm diễn ra trận đấu bóng đá trên sân vận động của trường, đám GV gồm các thầy giáo trong khoa  mà khi đó  bọn mình mới hai ba hai lăm tuổi thi đấu với đội bóng của SV trong khoa. Đội thầy đá với đội trò, các thầy thì lẻo khoẻo trò thì sung sức, riêng mình chẳng biết bóng bánh gì nên đá lung tung, Bùi Lợi chạy lại ghé tai  nói nhỏ: anh cứ đá  về phía gôn của bọn  SV ấy, đừng đá về gôn quân mình là được. Thật hài hước làm sao.
Ngẫm nghĩ lại thấy con người ta đúng là có số thật. Số Lợi là số ko sướng nếu ko nói là khổ. Khi mọi người cùng khổ thời bao cấp như nhau thì Lợi ngoài  giờ dạy trên lớp đại học  từng phải đi lao động phổ thông để kiếm sống thêm.
Khi mọi người gọi là bắt đầu có chút sướng lên thì Lợi dính bệnh nặng. Những năm cuối đời lại càng khổ vì bệnh tật.
Đã thế Bùi Lợi lại hay nặng lòng quan tâm đến thời cuộc, chuyện trường chuyện khoa anh đều ko rời ngay cả khi nằm trên giường  bệnh vì thế đã khổ lại càng khổ thêm, khổ thân xác và khổ cả tâm.
Sau cú đt của Ngô Quang Hiển, nhiều bạn bè khác cũng đt cho mình. Hải Vân, người dạy cùng tổ bộ môn với Lợi đang vừa phải chịu tang chồng cũng đt nói cái số BL sao mà khổ,  thương Lợi quá.
Vậy là khoa văn QNU của mình đã có mấy người ra đi mãi mãi. Trước Bùi Lợi là Võ Lý Hòa ra đi ở tuổi 45, sau Võ Lý Hòa là Nguyễn Khánh Nồng mất khi nghỉ hưu ở SG. Trước đó nữa là anh Huỳnh Văn Trứ dạy Hán Nôm. Tất cả đều ra đi do bạo bệnh.
Ai mất cũng khiến mình bần thần bởi dù thân thiết nhiều hay ít thì ít nhất cũng gắn bó với mình qua hàng chục năm giảng dạy ở khoa Văn QNU.  Bao nhiêu là kỉ niệm buồn vui.
Bùi Lợi, Võ Lý Hòa, Nguyễn Khánh Nồng, Huỳnh Văn Trứ dù đã đi mãi về thế giới bên kia thì vẫn cứ hiển hiện trước mắt mình như là mới gặp gỡ chuyện trò với nhau ngày hôm qua. Chuyện nhà chuyện khoa chuyện trường và cả chuyện đời.
Ở xa ko đến nơi bạn nằm xuống để thắp hương viếng bạn được mình viết mấy dòng này cầu mong Bùi Lợi được thanh thản nơi chín suối mà an giấc ngàn thu.
HÀ TÙNG SƠN

(Thọ Lộc)
Nguồn: http://vn.360plus.yahoo.com/tungsonbtv/article?mid=2093

Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010

Thơ Thanh Hiền

BT: Sau khi về lại Sài Gòn, bạn Thanh Hiền đã gửi về hộp thư của lớp 2 bài thơ đầy xúc cảm. Xin được công bố cùng bà con mình, như một kỉ niệm đẹp ngày hội ngộ! Đang chờ tiếp những bài khác của các bạn.

VỀ VỚI QUI NHƠN
                                 Thanh Hiền

Ta về đây với Qui nhơn
Với xôn xao sóng , với mơn man chiều
Với lần đầu nói lời yêu
Đên trăng lấp lánh , sóng chiều đại dương

Ta về thăm lại cố hương
Dấu chân son dưới mái trường còn không ?
Một Đầm Thị Nại mênh mông
Thuyền xưa , bến cũ bâng khuâng mái chèo ..
Một Ghềnh Ráng gió thông reo
Hồn thơ ngày đấy mây chiều còn không ?

Dẫu rằng xa cách núi sông
Vẫn nguyên vẹn trái tim hồng  Qui Nhơn !



CỐ HƯƠNG


Thôi nào bình minh rồi đó
Qui Nhơn ơi mối tình đầu
Tháng năm tưởng là dĩ vãng
Ai ngờ có kẻ chạnh đau.

Vết thương tưởng rằng đã khép
Đêm qua bỗng rỉ máu rồi
Em hồn nhiên như cây cỏ
Để sầu chiếc bóng đơn côi

Con tàu về Nam nặng trĩu
Mang theo cả trái tim buồn
Phương xa là trời mây phủ
Chạnh lòng đâu chỉ cố hương ?

Chủ Nhật, 15 tháng 8, 2010

Quy Nhơn ngày trở lại


BÀI HÁT QUY NHƠN NGÀY TRỞ LẠI
THƠ: NGỌC TOÀN

NHẠC: VĂN PHƯỢNG

THỜI OANH LIỆT 4 (KẾT)

"Trời mưa to có nhiều cái khoái
Khoái đầu tiên là đi ...ái rất gần

Đứng trong nhà... ái vọt ra sân

Đứng đâu ...ái đó, chẳng cần đi xa!"
(Nguyễn Duy)
Nội trú còn nhiều thú nữa chẳng tha

Thú ký sổ, thú chơi bài, thú hát

Nhưng nội trú có cảnh này thú nhất

Đêm chong đèn ngồi học với em

Nhớ năm hai thấy anh chị mà thèm

Đến lúc lớn thấy đàn em... bố láo!

Ta học cho vui (ai thèm học gạo!)

Học cùng em phải pháo cho to

Em và ta không thuộc giống con bò

Chẳng nhai lại làm gì bài cũ rích

Ngồi cạnh em học bài nếu thích

Vặn nhỏ đèn, mình kiss mê man!!!

Tình sinh viên ngày đó quá đàng hoàng

Đêm thao thức tặng nàng thơ con cóc!

Thầy dạy chán, một hai ba trốn học

Đọc giáo trình mà điểm ngất trời cao

Bạn cùng phòng - chiến hữu cũng là sao

Lãnh học bổng nuôi một thằng bị cắt

Ba thằng sống hai phần xuất sắc

Vẫn ung dung khanh tướng mấytháng ròng

Học mà chơi, chơi mà học ung dung

Đến năm cuối chẳng cần thi tốt nghiệp

Nhớ những đêm chong đèn ngồi viết

Ba đêm liền thức trắng với đề cương

Giao thầy xong đổ vật ra giuờng

Ngủ một mạch đến hơn ngày rưỡi

Ngày bảo vệ cả hai thằng phơi phới

Hai con mười đỏ chói khỏi cần thi

Chơi vô tư mà học cũng chì

Chỉ hận nỗi nhiều khi thành ma đói!

Thời sinh viên xét mình nhiều tội lỗi

Nên bây giờ sám hối viết vè chơi

Nếu mà ta bốc phét quá lời

Xin mẹ bợm (tức là em) ở nhà tha thứ! 
Hà Nội, 2006
THN

THỜI OANH LIỆT 3

Ở nội trú lâu dần thành tinh tướng
Bọn đàn em cũng sướng gặp đàn anh
Nhờ vả cái giề!! Cứ nói loanh quanh
Xuất xôi sáng, cà phê đều là tốt
Đời cũng sướng gặp phải nhiều chú dốt
Nên hai thằng chiến hữu sống xông xênh
Đây chiếc mền từ khoá Một nổi danh
Truyền khoá Chín ai cũng đành nhường suất
Than ôi chiếc mền chưa lần nào giặt
Đến tay mình hoá kiếp chẳng truyền nhân!
***
Nhớ những khi qua khu nữ tần ngần
Mắt lấm lét ngó chừng lên gác thượng
Giàn hoa giấy toả mùi không tưởng tượng
Nước em dùng hắt cả xuống đầu anh!!!

Tán tỉnh em nào phải liệu đi nhanh
Tìm chỗ khuất phơi mình cho muỗi cắn
Đời một mạc toả ra mùi khoai sắn
Rất chua nồng em cũng chẳng nề chi
(Chỉ có điều hơi tốn trước khi đi
Súc miệng đánh răng nhịn thèm thuốc lá!)
Em đừng dại qua kiếm anh lá chá
Bảo đảm ầm trời tiếng GIẾT nổi lên
Ta biết bạn ta vốn dĩ rất hiền
Đứng trước gái chẳngthằng nào dám giết!
Ban ký túclà những thằng keo kiệt
Điện anh em dùng lấy dây nguội đấu vô
Ta thông minh đảo cực nóng vô tư
Thẻ bài lưỡi lam thay may-so quá tiện
Ban ký túc là những thằng "bần tiện"
Ghét anh hùng tố tội bẩn lên trên
Tên bảng vàng bọn ta nhớ không quên!
Lại thêm tội: bẫy anh em ký túc
Đêm ấy là đêm cả khu sôi sục
Kêu Bí đoàn trường đòi đối chất với sinh viên
Anh em ta tuy phá... nhưng hiền
Hà cớ lại bày trò đặt bẫy!
Nhớ những buổi cùng hò la sấm dậy
Đuổi hộiđồng bọn quậy chạy cúp đuôi
Nhớ những đêm hò hát vang trời
Cả nội trú có những đêm không ngủ...

THỜI OANH LIỆT 2

Đời cứ thế ta tà tà tiến bước
Năm thứ ba oanh liệt khoảng trời riêng!

Những tháng ngày lừng lẫy chẳng thể quên

Chơi xả láng ngả về men-sê-vích

Hút thuốc thành trùm, thức khuya vô địch

Uống như sâu và "trai gái" cũng trùm 
Kết giao cùng bao chiến hữu kiêu hùng

Đời nội trú nếm đủ mùi mặn đắng

Nhớ những lúc lười dậy vào buổi sáng

Cuộn tròn chăn ngủ nướng kệ dân tình

Nhớ những đêm lên sân thượng tung hoành

Cửa sổ giạt giường biến thành củi tuốt!

Nhớ những lúc đói mèm rã ruột

Bắp cho heo xơi tuốt chẳngtừ nan

Thằng bạn nào ăn lẻ, quyết trừ gian

Xơi bằng hết bột, thay vào bằng vôi sống!

Cơm suất sáu, xoong canh lõng bõng

Bài hát leng keng gõ muống xuống nhà ăn

Còn nhớ như in kỷ niệm kinh hoàng

Canh chuột chết cả nhà ăn bỏ mứa!

Xe đạp cũ ai muợn mình đi chợ

Phải dặn dò như cưỡi ngựa bị hen

Áo quần dơ, chẳng bận kiêng khem

Giũ lại mặc bà con đều bịt mũi

Giờ đi tắm ký túc nam như hội

Nước giếng bốc mùi cứ dội vô tư

Có thằng còn nổi hứng làm thơ

"Mình không tắm, trâu bò mấy tắm!"